Tuesday, January 15, 2013

HÃY CHỤP DÙM TÔI

Đừng khoe tôi, hỡi người bạn tài hoa,
Những tấm ảnh mang ra từ địa ngục,
Nơi bạn mới về rong chơi hạnh phúc,
Dù bao người vẫn tủi nhục xót xa.
Đừng khoe tôi hình ảnh một quê nhà,
Mà bạn nghĩ đang trên đà “đổi mới”,
Những thành thị xưa hiền như bông bưởi,
Nay bỗng dưng rã rượi nét giang hồ. 
 
Đừng khoe tôi những cảnh tượng xô bồ,
Những trụy lạc giờ vô phương cứu chữa.
Đất nước đã từ lâu không khói lửa,
Sao rạc rài hơn cả thuở chiến chinh.
Đừng khoe tôi những yến tiệc linh đình,
Những phố xá ngập phồn vinh giả tạo,
Nơi thiểu số tung tiền như xác pháo,
Khi dân nghèo không muỗng cháo cầm hơi.
Đừng khoe tôi cảnh tụ họp ăn chơi,
Của những kẻ đã một thời chui nhủi,

 


Bỏ tất cả, trong đêm dài thui thủi,
Ngược xuôi tìm đường xăm xúi vượt biên.
Đừng khoe tôi những con phố “bưng biền”,
Những quảng cáo, những mặt tiền nham nhở,
Những khách sạn ánh đèn màu rực rỡ,
Trơ trẽn bày, dụ dỗ khách phương xa.
Đừng khoe tôi chốn thờ phượng nguy nga,
Những dinh thự xa hoa nằm choán ngõ,
Những màu sắc lam, vàng, đen, tím, đỏ,
Đang uốn mình theo gió đón hương bay.
Đừng khoe tôi ảnh Hà Nội hôm nay,
Thành phố đã chết từ ngày tháng đó,
Khi bị ép khoác lên màu cờ đỏ,
Khi triệu người phải trốn bỏ vô Nam.
Đừng khoe tôi những cảnh tượng giàu sang,
Đã được bạn tóm càn vô ống kính,
Những hình ảnh mà kẻ thù toan tính,
Muốn tung ra để cố phỉnh gạt người.

o O o

Bạn thân ơi, sao không chụp giùm tôi,
Nỗi thống khổ của triệu người dân Việt,
Nửa thế kỷ trong ngục tù rên xiết,
Oán hờn kia dẫu chết chẳng hề tan
Bỏ tất cả, trong đêm dài thui thủi,
Ngược xuôi tìm đường xăm xúi vượt biên.
Đừng khoe tôi những con phố “bưng biền”,
Những quảng cáo, những mặt tiền nham nhở,
Những khách sạn ánh đèn màu rực rỡ,
Trơ trẽn bày, dụ dỗ khách phương xa.
Đừng khoe tôi chốn thờ phượng nguy nga,
Những dinh thự xa hoa nằm choán ngõ,
Những màu sắc lam, vàng, đen, tím, đỏ,
Đang uốn mình theo gió đón hương bay.
Đừng khoe tôi ảnh Hà Nội hôm nay,
Thành phố đã chết từ ngày tháng đó,
Khi bị ép khoác lên màu cờ đỏ,
Khi triệu người phải trốn bỏ vô Nam.
Đừng khoe tôi những cảnh tượng giàu sang,
Đã được bạn tóm càn vô ống kính,
Những hình ảnh mà kẻ thù toan tính,
Muốn tung ra để cố phỉnh gạt người.

o O o

Bạn thân ơi, sao không chụp giùm tôi,
Nỗi thống khổ của triệu người dân Việt,
Nửa thế kỷ trong ngục tù rên xiết,
Oán hờn kia dẫu chết chẳng hề tan
Chụp giùm tôi đàn thiếu nữ Việt nam,
Thân trần trụi xếp hàng chờ được lựa,
Hay bầy trẻ mặt chưa phai mùi sữa,
Bị bán làm nô lệ ở phương xa.
Chụp giùm tôi đôi mắt mẹ, mắt cha,
Mà suối lệ chỉ còn là máu đỏ,
Khóc con cháu ra đi từ năm đó,
Biển dập vùi, đà tách ngõ u minh.
Chụp giùm tôi số phận những thương binh,
Đã vì nước quên mình trên chiến trận,
Mà giờ đây ôm hận,
Tấm thân tàn lận đận giữa phong ba.
Chụp giùm tôi hình ảnh những cụ già,
Bọn đầu nậu gom ra đường hành khất,
Để đêm đến, nộp hết tiền góp nhặt,
Đổi chén cơm dầm nước mắt nuôi thân.
Chụp giùm tôi xác chết những ngư dân,
Bị Tàu giết bao lần trên biển rộng,
Hay những chiếc quan tài chưa kịp đóng,
Chở cha, anh lao động Mã Lai về.
Chụp giùm tôi thảm cảnh những dân quê,
Chịu đánh đập chán chê dù vô tội,
Hay cảnh những anh hùng không uốn gối
Gánh đọa đày trong ngục tối bao la.
Chụp giùm tôi mốc biên giới Việt Hoa,
Lấn vào đất của ông cha để lại,
Hay lãnh thổ cao nguyên còn hoang dại,
Lũ sài lang hèn nhát lạy dâng Tàu.
Chụp giùm tôi những nghĩa địa buồn đau,
Chúng tàn phá, chẳng còn đâu bia mộ.
Kẻ sống sót đã đành cam chịu khổ,
Người chết sao cũng khốn khó trăm đường.

o O o

Hãy chụp giùm tôi hết những tang thương,
Hình ảnh thật một quê hương bất hạnh,
Nơi mà bạn, xưa đêm trường gió lạnh,
Đã căm hờn quyết mạnh dạn ra khơi.
Chiếc thuyền con, ca nước lã cầm hơi,
Mạng sống nhỏ đem phơi đầu sóng dữ.
Rồi tha phương lữ thứ,
Tháng năm dài, quá khứ cũng dần phai.
Lòng người chóng nguôi ngoai,
Tháng Tư đến, có mấy ai còn nhớ!

Trần Văn Lương

Monday, January 14, 2013

NHỮNG HIỂM HỌA TIỀM TÀNG CỦA NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI CAMBODIA

Chuyện kể lại sự thật của một chiến sĩ Biệt Kích nhảy toán, sau ngày 30 tháng 4, 1975 vẫn tiếp tục chiến đấu chống bạo quyền Cộng Sản Việt Nam, sống lưu vong trên đất nước của mình suốt 30 năm, năm 2006 Biệt Kích Tango Ngô Văn Tài trốn sang Cambodia nhưng nơi đây cũng đầy dẫy mạn lưới tình báo của Việt Cộng… xin mời độc giả đọc một bài có giá trị về đấu tranh hiện nay.
Tác giả Ngô Văn Tài



Từ sau ngày mất nước 30 tháng 4 năm 1975, hàng triệu người Việt nam đã bỏ nước ra đi tìm tự do bằng đường thủy, đường bộ, và bằng tất cả mọi phương tiện mà họ có thể có được. Cái giá của tự do dân chủ mà người dân Việt mất nước phải đánh đổi là chính tài sản và tính mạng của họ và gia đình. Tất nhiên để có được khoảng 3 triệu người Việt đến được bến bờ tự do, thì cũng có xấp xỉ con số đó, gồm cả phụ nữ và trẻ em, đã phải vĩnh viễn nằm lại đâu đó trên hành trình đi tìm tự do đó mà mối hiểm họa đến từ nhiều phía: sự truy sát của công an biên phòng và hải tuần của cộng sản Việt nam, bão tố phong ba, hải tặc cướp giết.




THẢM TRẠNG NGHIỆT NGÃ CỦA NHÓM NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI CAMBODIA

Trí Lực

Niềm tin tôn giáo là niềm tin mãnh liệt nhất của tất cả mọi người. Đó chính là đời sống tâm linh không thể nào thiếu vắng trong cuộc đời nhiễu nhương loạn lạc này. Đạo Phật đem lòng từ bi trải khắp mọi loài chúng sinh, từ có nghĩa là ban vui, bi là cứu khổ. Thiên Chúa rao giảng tin mừng với đức bác ái là lòng yêu thương và ơn cứu rỗi rộng khắp. Giáo lý Khổng Mạnh lấy đức tính nhân nghĩa làm đầu, rằng mọi người hãy đem lòng nhân từ để đối xử với nhau.

Friday, January 11, 2013

THÔNG TIN THÊM VỀ HOẠT ĐỘNG TÌNH BÁO CỦA TRÙM BUÔN NGƯỜI VÀ KINH DOANH THÂN XÁC PHỤ NỮ NGUYỄN PHÙNG PHONG

"Cựu tử tù, cựu đại úy đại đội trưởng Biệt Kích Mỹ"
Nguyễn Phùng Phong - Trùm buôn người và 
kinh doanh thân xác phụ nữ vớí thâm niên 17 năm
Làm chủ nhà chứa lớn nhất Phnom Penh:
Quán BÌNH PHONG - PHONG KENNEDY
Thưa quý vị,

Gần đây trên các diễn đàn xuất hiện một số thư đánh phá, nhằm thị phi, bôi nhọ và gây chia rẽ trong cộng đồng những người Việt tỵ nạn tại Bangkok, nhưng thư đánh phá xuất phát từ một số địa chỉ như sau:

1. Đáp Đền Sông Núi <dapdensongnui@gmail.com>
5."Cựu Sinh Viên Đại Học Sư Phạm Đồng Tháp" <lhcsvdhdt@gmail.com>, ....

Thực chất đây là việc làm của một Trùm Buôn Người Và Kinh Doanh Thân Xác Phụ Nữ ở Campuchia với thâm niên 17 năm làm chủ nhà chứa BÌNH PHONG -sau này đổi tên là PHONG KENNEDY.

Ngoài việc làm chủ một nhà chứa lớn nhất thành phố Phnom Penh, Chuyên lừa gạt các cháu gái vị thành niên người Việt, tuổi từ 8 đến14 để bán trinh cho các Óc Nha (Đại Gia) Campuchia và các khách làng chơi quốc tế, Trùm buôn người NGUYỄN PHÙNG PHONG còn là trùm Xã Hội Đen ở Campuchia, chuyên buôn lậu ma túy đường dài từ Nam Mỹ về cảng Kampong som, Campuchia rồi bắt đầu phân phối cho khu vực Đông Nam Á và Châu Á - bằng một TÀU VIỄN DƯƠNG chuyên dụng đê buôn ma túy do Nguyễn Phùng Phong sở hữu.


TỔ CHỨC PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI CÓ THỂ CHỨNG MINH BLOGGER ĐÃ BỊ KẾT ÁN TÙ LÊ SƠN LÀ VÔ TỘI

Hình Paulus Lê Sơn đang tham dự chương trình đào tạo
của Phóng viên Không Biên giới ở Bangkok vào tháng 7/2011.
Ngày 11/1/2013 
Phóng viên Không Biên giới kinh hoàng bởi sự buộc tội vô căn cứ của tòa án thành phố Vinh, phía bắc VN, dành cho tám blogger và những người bất đồng chính kiến ​​online. Họ nằm trong số tổng cộng 14 nhà hoạt động Công giáo bị kết án phạt tù từ 3 đến 13 năm.

Tổ chức chủ trương tự do báo chí chúng tôi sẵn sàng chứng minh sự vô tội của blogger Paulus Lê Sơn, bị cáo buộc tham gia vào các hoạt động của đảng đối lập Việt Tân ở Bangkok vào năm 2011.

MỘT THỦ ĐOẠN ĐÊ HÈN VÀ ĐỐN MẠC CỦA NGUYỄN PHÙNG PHONG VÀ NGUYỄN VĂN MƯỜI

Ngô Văn Tài (nguyên là người tỵ nạn tại Thái Lan UNHCR NI# 22984) 

Vào sáng ngày 29 tháng 11 năm 2012 trên trang blog của Diễn Đàn Hội Luận Và Phỏng Vấn Hiện Tình Việt Nam xuất hiện một audio clip do 2 ông Nguyễn Phùng Phong và Nguyễn Văn Mười, trả lời phỏng vấn Chim Quốc Quốc, trình bày rằng họ hiện đang ở trong trung tâm giam giữ người nhập cư bất hợp pháp IDC, trong audio clip cả Nguyễn Phùng Phong và Nguyễn Văn Mười đều một mực cho rằng họ hiện đang ở trong nhà giam IDC và rằng việc họ bị bắt là do mục sư Ngô Đắc Lũy báo với cảnh sát để cảnh sát bắt họ với nhiều chi tiết vu khống đến trơ tráo.

Trước hết, chúng tôi đã nhờ Luật sư của Speak Up For The Poor giúp giải liên lạc với tất cả các đồn cảnh sát ở khu vực Ding Daeng, Huai Kuang và Sở Chỉ huy cảnh sát di trú để hỏi về 4 người Việt Na bị bắt vào hôm 28 tháng 11 vừa qua, nhưng tất cả hồ sơ lưu trữ trên computer của những cơ sở này đều không có tên Nguyễn Phùng Phong, Nguyễn Văn Mười, Siu A Nem và Siu Phạm, như thong báo trên trang Blog của ông Nguyễn Phùng Phong. Luật sư Anderson cũng vào tận IDC để tìm thì cũng không có tên bất cứ người Việt Nam nào bị bắt trong suốt tuần vừa rồi.


CÁI XẤU, CÁI ÁC LÊN NGÔI? SỰ DỐI TRÁ LÊN NGÔI HAY MỘT KỊCH BẢN TỒI CỦA ĐẠO DIỄN HUỲNH NGUYÊN ĐẠO PHÓNG VIÊN RFA DỰ BỊ NGUYỄN PHÙNG PHONG VÀ NGUYỄN VĂN MƯỜI, HAI DIỄN VIÊN VỤNG VỀ

Nói dối xấu lắm

Kính thưa quý vị,
Tôi Nguyễn Phước Lành hiện đang sinh sống tại thành phố Gothenburg, Thụy Điển. Vào đêm 28 tháng 11 tôi đọc được trên trang blog tỵ nạn Bangkok của ông Nguyễn Phùng Phong và dược tin ông Nguyễn Phùng Phong cùng 3 người tỵ nạn khác vừa bị cảnh sát Thái bắt, một số anh em chúng tôi đóng góp gởi một số tịnh tài sang giúp đỡ cho các anh em đang gặp nạn.

Tôi gởi email vào địa chỉ Nguyễn Văn Hưng nguyenvanhung416@gmail.com cũng là địa chỉ của ông Nguyễn Phùng Phong admin trang blog này. Tiếc thay ông Phong ngộ nhận chúng tôi là người xấu, muốn chơi khăm, nên ngay lập tức ông Nguyễn Phùng Phong trả lời thư tôi với lời lẽ vô cùng khiếm nhã và lưu manh mà tôi không thể nào trích dẫn ra đây được. Đoạn cuối ông Phong viết rằng:
Nói thật là anh và các bạn của anh bị lừa rồi. Nhóm vừa bị bắt chúng tôi phải bỏ ra 3 ngàn Baht cho cảnh sát Thái bắt giúp để chúng tôi đi tù cho sớm được đi định cư thôi. Tôi chẳng còn gì để mất, có quy chế 21 năm coi như không, còn ông Mười bị chậm kết quả phỏng vấn, 2 người Thượng vừa mới đậu quy chế biết Y Soái nhờ ở tù nên đi Mỹ định cư sớm, họ muốn được UNHCR cho đi định cư thì tìm cách khổ nhục kế thôi.


Thursday, January 10, 2013

BÁC SỸ TỐT NHẤT LÀ CHÍNH BẠN

LỜI KHUYÊN DÀNH CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI

Trân trọng sức khỏe! 
Tận hưởng sức khỏe! 
Sáng tạo sức khỏe!

Nếu bạn còn trẻ, và mong muốn được sống vui vẻ và khỏe mạnh, hãy đọc quyến sách này! Nếu bạn đã già, và mong muốn sống khỏe sống lâu, hãy đọc quyển sách này! Nếu bạn nghèo khó, không đủ sức mua thuốc men giá đắt, hãy đọc quyển sách này! Nếu bạn giàu có, nhưng lại kém sức khỏe và kém vui, hãy đọc quyển sách này! Chỉ cần trích 4 giờ ít ỏi đọc kỹ quyển sách này, nó sẽ mang lại 36.000 ngày thu hoạch quí giá cho cả cuộc đời bạn! 

Wednesday, January 9, 2013

NHỮNG PHIÊN TÒA KHỐN NẠN TRONG MỘT CHẾ ĐỘ QUÁ KHỐN NẠN


Nguyễn Thu Trâm - Chắc chắn trong xã hội loài người không thể có một chế độ chính trị nào khốn nạn như chế độ cộng sản Việt Nam và cũng không thể  có nơi đâu trên thế gian này lại có những phiên tòa quá khốn nạn như ở đất nước Việt Nam dưới chế độ cộng sản.
Ngót 100 năm trước, vào năm 1927, nhà thơ Tản Đà đã đau xót mà thốt ra rằng: 
Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
Cho nên quân nó dễ làm quan
Đào mà đào được nên đào mãi
Mềm cứng bây giờ đất Vĩnh An.

NHỮNG TƯỢNG ĐÀI VÀ MÙA XUÂN


 Xuân Quí Tỵ đang về


Nhìn ngắm các tượng đài
Lòng trăn trở bâng khuâng!
Ai đã dựng cái tượng đài đứng kia
Tay chống nạnh ngực ưỡn về phía trước?
Sao lại phải xây hàng ngàn tượng đài đắt tiền
Khắp các thành phố và bảo tàng trên đất nước?
Mà cốt hồn không có chút nhân văn!
Có thừa chăng những tượng đài
Hoành tráng tốn tiền dân?
Mà lại thiếu tượng đài
Những mùa xuân
Đã đi vào ký ức!

KHĂN TANG PHỦ TRẮNG CỒN SẺ

Một chiều buồn. Chúng tôi trở lại giáo xứ Cồn Sẻ trong không khí ngập tràn tang tóc. Những dãy cờ màu đen phần phật bay trước sân nhà thờ càng gợi cảm giác thê lương. Trong nhà thờ, 14 di ảnh được sắp làm hai hàng trước gian cung thánh. Không khí như sánh lại, u trầm...

Mấy chục dãy ghế đầu tiên được bố trí dành cả cho 14 gia đình nạn nhân là giáo dân xứ đạo Cồn Sẻ trên tàu của anh Phêrô Nguyễn Phong và 9 nạn nhân thuộc họ đạo Tân Định, xứ Cồn Nâm. Nhà thờ rợp kín khăn tang. Thỉnh thoảng, những tiếng khóc nghe ai oán cất lên và có người ngất lịm...

Không ai oán, không ngất đi sao được trước nỗi đau quá lớn: Vợ trẻ mất chồng, đoàn con thơ dại - có bé còn nằm trong tã – mất cha, gia đình mất đi trụ cột, nợ nần chồng chất lại càng chất chồng thêm lên, có gia đình mất đi một lúc 6 người con, giáo xứ mất đi những người con dạn dày kinh nghiệm sóng gió nhất và đau đớn nữa là đến giờ phút này mới chỉ tìm được một thi thể là anh Phêrô Mai Khương Duy.


photo

NÔ LỆ TỰ NGUYỆN VÀ NÔ LỆ CƯỠNG BỨC

ảnh minh họa. Nguồn: VAOL
Hoàng Đức Doanh

Mấy tháng nay tôi thường xuyên vào mạng Vàng anh online (VAOL), mạng thông tin đa chiều, thường xuyên gặp những bài viết đối lập. Sắp hết đời, bây giờ mới được hưởng thành quả của “Tự do ngôn luận”. Điều này ở Việt nam là mới lạ, còn trên thế giới người ta đã mặc định và quốc tế hóa trong tuyên ngôn nhân quyền từ năm 1948.

Khi gặp một tiêu đề hấp dẫn, chỉ cần một nháy chuột là biết ngay tên tác giả kèm theo là học hàm, học vị, danh nhân,chức vị, công huân…toàn những thứ cứ nhìn vào tự nhiên thấy mình nhỏ bé, tưởng như những thứ này chỉ dành riêng cho những ông to, bà nhớn. Nhưng sau khi đọc hết bài , té ra chỉ là giọng điệu của một người nô lệ tự nguyện. Tôi không cố ý làm mất đi hay cường điệu danh từ Nô lệ mà chắc rằng thời kỳ chiếm hữu nô lệ được nhân loại đào sâu chôn chặt từ lâu rồi nhưng tên gọi nó thì không hề mất. Bây giờ người ta sử dụng nó mang tính chất, ý nghĩa đối lập với tự do, mất tự do coi như là nô lệ, mà tự do cũng được nhân loại quy ước trong công ước nhân quyền năm 1964, tôi muốn luận bàn trong khuôn khổ đó.

Tuesday, January 8, 2013

BÀI GIẢNG ĐÁNG NGHE ĐÁNG XEM CỦA LINH MỤC NGUYỄN NGỌC TỈNH VỀ HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC VÀ BỔN PHẬN CỦA CÔNG DÂN

LM Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh

- Hôm nay, Chúa nhật sau lễ Giáng Sinh, Hội Thánh mừng lễ Thánh Gia,mừng Con Thiên Chúa làm người, sinh ra và lớn lên trong một gia đình, gia đình Đức Mẹ Ma-ri-a và Thánh Giu-se.

Bài Tin Mừng ngày mùng 1 tháng Giêng ghi lại biến cố xảy ra 8 ngày sau lễ Giáng Sinh, đó là việc Hài Nhi chịu phép cắt bì theo đúng luật Mô-sê để đích thực trở thành một con dân Ít-ra-en, mang tên là Giê-su.

Còn bài Tin Mừng hôm nay thì ghi lại một biến cố xảy ra khi Đức Giê-su lên 12 tuổi, cùng với cha mẹ trẩy hội đền Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua. Sau đó gia đình trở về Na-da-rét là nơi Đức Giê-su sinh sống cho đến lúc ra hành đạo. Sau này khi nói về Đức Giê-su người ta thường thêm “người Na-da-rét”, hẳn là để phân biệt với những người khác cùng tên.

Saturday, January 5, 2013

VỀ CÁC CUỘC BIỂU TÌNH Ở NAM KỲ VỪA RỒI

Phan Khôi
T
rung lập ra chiều 23 đề ngày 24 Juin, Bổn báo Tổng lý có lời ngỏ cùng ông Nguyễn Phan Long, chủ nhiệm Đuốc nhà Nam, về sự lập những cái luận điểm (points de discussion) cho cuộc bút chiến của hai bên. Song Đuốc nhà Nam ra trưa ngày 24, nghĩa là sau số có lời ngỏ của Bổn báo Tổng lý, ông Long không có lời nào nói về sự đó hết. Như vậy tỏ ra là ông Long không biết cách làm báo đúng đắn, không kể lời chúng tôi vào đâu, không muốn theo đường bút chiến chánh đáng, tuyệt nhiên chúng tôi không có thể đem lẽ phải mà nói với ông được. Vậy Trung lập bắt đầu từ số nầy công kích một cách chánh thức, không đợi bên địch có nhận những luận điểm ấy hay không. Dầu vậy, chúng tôi cũng cứ giữ mà công kích nội trong vòng những luận điểm của chúng tôi đã lập lên ở hai số trước, thề quyết không hề công kích đến cá nhân nào. Nhưng đến khi nếu bên kia dùng cách tiểu nhân mà công kích cá nhân thì chúng tôi cũng phải bất đắc dĩ mà dùng cách ấy để đối phó lại với họ.
T.L.
I. CÁI THÁI ĐỘ HẪNG HỜ VÀ KIÊU CĂNG CỦA ÔNG NGUYỄN PHAN LONG, CÁC ÔNG HỘI ĐỒNG QUẢN HẠT, ĐẢNG LẬP HIẾN VÀ ĐUỐC NHÀ NAM
Đuốc nhà Nam ra ngày 23-24/6, ông Nguyễn Phan Long cả gan vu cáo cho Trung lập chúng tôi là binh vực đảng cộng sản, phản đối với phần đông quốc dân, mà lý do của ông không sung túc. Trong số Trung lập trước, chúng tôi đã phân cớ sự ấy cùng trên là chánh phủ, dưới là quốc dân rồi. Nếu sau nầy “ra trước mặt pháp luật” mà ông Long không đủ lẽ để binh vực cho lời nói khống tố của ông thì cái tội vu cáo, ông sẽ không chạy đi đâu cho thoát. Bởi vậy, về sự đó, chúng tôi không vội chi nói đến; hôm nay chúng tôi xin nối lời trong Trung lập ngày 21 Juin mà công kích cái thái độ ông Nguyễn Phan Long, của các ông Hội đồng quản hạt, của đảng Lập hiến, của Đuốc nhà Nam đối với các cuộc biểu tình ở Nam kỳ vừa rồi.

Friday, January 4, 2013

ÔNG NĂM CHUỘT - PHAN KHÔI

Phan Khôi (潘魁, 1887-1959) là một học giả tên tuổi, một nhà thơ, nhà văn, về sau đứng trong trong nhóm Nhân Văn - Giai Phẩm, cháu ngoại của Tổng đốc Hà Nội Hoàng Diệu, đỗ Tú tài chữ Hán năm 19 tuổi nhưng lại mở đầu và cổ vũ cho phong trào Thơ mới.

PHAN KHÔI - ÔNG BÌNH VÔI

Ông Bình Vôi Thế Kỷ Thứ 18
Phan Khôi (1887-1959) là một học giả tên tuổi, một nhà thơ, nhà văn, về sau đứng trong trong nhóm Nhân Văn - Giai Phẩm, cháu ngoại của Tổng đốc Hà Nội Hoàng Diệu, đỗ Tú tài chữ Hán năm 19 tuổi nhưng lại mở đầu và cổ vũ cho phong trào Thơ mới.


Ông còn là một nhà báo tài năng, một người tích cực áp dụng tư tưởng duy lý phương Tây, phê phán một cách hài hước thói hư tật xấu của quan lại phong kiến và thực dân Pháp. Ông cũng là một trong số ít nhà báo tiếp thu nhiều tư tưởng mới, đa văn hóa từ Hồng KôngTrung QuốcNhật BảnPháp... Ông còn nổi tiếng vì sự trực ngôn, trước 1945 được mang danh là Ngự sử văn đàn. Ông phê phán chính sách cai trị của người Pháp một cách sát sườn, đối thoại với học giới từ Bắc đến Nam không e dè kiêng nể. Những năm 1956 - 1958 cũng vì cung cách nói thẳng ấy ông đã chịu tai họa và chết trong lặng lẽ vào năm 1959. Xin trân trọng giới thiệu với quý độc giả một bài viết của cụ Phan Khôi, mà trong đó cụ đã ví HỒ CHÍ MINH là một cái bình vôi, đây cũng là một trong những bài viết khiến Hồ Chí Minh và Đảng CSVN tìm mọi cách để thủ tiêu nhà tử tưởng bất phục tùng cộng sản khả kính này của dân tộc.

Thursday, January 3, 2013

LUẬT SƯ LÊ QUỐC QUÂN TUYỆT THỰC SANG NGÀY THỨ SÁU TRONG TRẠI GIAM


CTV Danlambao - Luật sư Lê Quốc Quân tuyệt thực từ ngày bị bắt đến nay để phản đối hành vi phân biệt, trả thù của công an trong quá trình giam giữ. Người nhà của LS Quân đã nhận được thông tin trên, đồng thời bày tỏ lo ngại về tình trạng 'sức khỏe rất yếu' của ông.

Wednesday, January 2, 2013

Tuesday, January 1, 2013

LỜI GỬI MÙA XUÂN










Võ Đại Tôn

Trong lúc chờ Mùa Xuân Dân Tộc 
Vĩnh cửu đến cùng Núi Sông. 
Xin cho một sợi nắng hồng 
Sưởi ấm con tôi ngồi bên bãi rác. 
Bụng đói tay run, mắt nhìn ngơ ngác 
Tìm chút gì ăn trong đống hôi nồng. 
Lũ chuột vây quanh, giòi bọ chạy rông 
Đời con tôi còn thua giòi chuột. 
Một miếng ăn thừa, “đại gia” không thèm nuốt 
Nuôi thân con thêm giọt máu trong người. 
Nhưng nào đâu? hàng triệu kiếp con tôi 
Sống không có mùa Xuân trong đời bóng tối!