Linh Mục Phê Rô Phan Văn Lợi – Đả Đảo Cộng Sản
-Toàn
thể dân Việt đang bước vào thời điểm tưởng niệm 50 năm biến cố Tết Mậu Thân
(1968-2018). Đây là sự kiện thuộc hạng đáng ghi nhớ nhất trong Việt sử vì nhiều
mối liên hệ: ý nghĩa thiêng liêng của ngày Tết dân tộc, cuộc tấn công của Cộng
sản VN bất chấp tuyên bố hưu chiến, sự thất bại thảm hại của cuộc tổng tấn công
về mặt quân sự và chính trị, tội ác đã gây ra cho chính Đồng bào Việt Nam, thái
độ cố chấp của Cộng sản không nhìn nhận sai phạm của họ, dù đã nửa thế kỷ.
Nguyên Thạch - Cho dù là ở miền Bắc hay ở miền
Nam thì những đứa con của cộng sản nòi, hiếm ai căm thù ĐCSVN và khinh khi Hồ
Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp... Nguyễn Văn
Linh, Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Phú Trọng... như Nguyễn Ngọc
Già. Đó là những gì tôi cảm thấy kinh ngạc và kính phục, đồng thời thiết nghĩ
anh cũng đáng mến phục có từ nhiều người khác.
Phó Giáo Sư, Tiến Sỹ
Nguyễn Văn Đệ, Hiệu Trưởng Đại Học Đồng Tháp Chuyển Tin:Video clip ghi lại sự
kiện “người đàn bà thép” Nghệ An khiến 5 viên CA lộng hành phải khuất phục đang
thu hút sự chú ý của dư luận.
Ngôi Nhà Của Cụ Edith Macefield Tại Trung Tâm Thương Mại Ballard, Seatle, USA
Nguyễn
Thu Trâm, 8406 -Câu
chuyện
về một cư dân tại thành phố Seatle Bang Washington, Hoa Kỳ vừa được
đăng trên các tờ Báo lớn của Mỹ hôm 19 tháng 3 vừa qua, nghe
như là một huyền thoại, mà chắc ít người Việt từng biết đến, kể cả các
lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước Việt Nam. Ngay cả khi nghe được
câu chuyện này, liệu họ có tin được hay không: Cụ Edith Macefield, một
cụ già 84
tuổi, đã trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới như là một nữ anh hùng
nhân loại,
khi vào năm 2006 bà cương quyêt khước từ khoản tiền một triệu đô la để
nhượng lại
ngôi nhà cũ kỷ, rục rệu của mình, tọa lạc tại góc giao lộ Tây Bắc 46th
và Đại lộ
15th, trong khu Ballard, thành phố Seattle, tiểu bang Washington để
nhường chỗ
cho việc xây dựng một Trung Tâm Thương Mại.
Kami – Không thể phủ nhận sự phát triển của công
nghệ thông tin đã và đang có tác động lớn đến sự tiếp nhận thông tin của người
dân hiện nay. Cùng với việc tiếp nhận thông tin ngày càng lớn về số lượng, cũng
như chủng loại tin tức, nếu quá tải phần ào đó cũng sẽ tạo nên sức ép về tâm lý
của người đọc đặc biệt là trong các trường hợp quá nhiều thông tin về một vấn đề
xã hội mà nó có liên quan đến bản thân mình. Người Việt xấu xí là một trong các
chủ đề có tính chất như thế.
Hà Sỹ
Phu - Ngày 20-3-2014 tôi lại nhận được “Giấy mời” của cơ
quan An ninh điều tra, “mời” nhưng YÊU CẦU phải có mặt đúng giờ (mời đến lần thứ
ba chắc chuyển sang triệu tập?) (hình 1). Trong hơn 20 năm nay tôi không thể nhớ
được đây là “Giấy mời” lần thứ bao nhiêu nữa.
Tại hội thảo khoa học “Một số vấn đề lý luận -
thực tiễn cốt yếu về phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ
nghĩa”gần đây, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho rằng “Kinh tế thị trường định
hướng xã hội chủ nghĩa làm sức mạnh quốc gia tăng lên rõ rệt”. Các chuyên gia
kinh tế đánh giá về phát biểu này thế nào Kinh tế thị trường định hướng
XHCN là gì?
Vào
ngày 13 tháng 11 vừa qua tất cả các báo chí lề đảng đều chạy những tít lớn ở
trang đầu, loan tin vui rằng “Việt
Nam Trúng Cử Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc Với Số Phiếu Cao Nhất”. Thông
Tấn Xã Việt Nam thì đưa tin ngắn gọn nhưng cũng thể hiện đầy tự mãn và hãnh tiến
rằng “với 184 phiếu thuận trên tổng số
192 phiếu, Việt Nam trúng cử với số phiếu cao nhất trong số 14 nước thành viên
mới và lần đầu tiên trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc.
Lời Tác Giả:Năm ngoái, sau khi xẩy ra vụ cưỡng chế
trái pháp luật đầm tôm của gia đình anh Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng, tôi đã đọc
đi đọc lại Vụ Án Đồng Nọc Nạn tại làng Phong Thạnh, quận Giá Rai, tỉnh Bạc
Liêu, 1928, để hy vọng gia đình anh Vươn cũng sẽ được xét xử trong một phiên
tòa công bằng như Tòa Đại Hình Cần Thơ của chính phủ thuộc địa. Nhưng nay, tôi
phải viết bài này để vĩnh biệt Vụ Án Đồng Nọc Nạn vì vị quan tòa tại Tòa Đại
Hình Cần Thơ đã chết, nên gia đình anh Vươn sẽ bị xét xử tại Tòa Án Hải Phòng
từ ngày 4/4 đến ngày 10/4/2013 và kết quả phiên tòa này như thế nào thì không
cần phải đợi đến ngày tuyên án, chúng ta cũng đã biết. Ôi! Thương quá những
người nông dân Việt Nam lam lũ đang phải chịu kiếp sống lầm than đau khổ!
Lời Tác Giả: Tình cờ có người thấy
một ông già đi xe lăn được mấy người khênh từ máy bay xuống vào trưa ngày
3/2/2013 tại sân bay Phú Bài TP Huế. Nhìn một lúc mới có thể nhận ra, đó là một
nhà thơ có những tập kí khá ấn tượng. Nhưng điều làm mọi người ấn tượng nhất là
ông từ một giáo sư, một nhà thơ trước 1966 ở Huế có một cuộc sống khá giả mà đã
đoạn tuyệt với quá khứ giàu sang để đi theo du kích chống lại bạn bè và những
học trò cùng giai cấp của ông. Đặc biệt Tết Mậu Thân 1968, ông đã giúp "bộ đội
Giải Phóng Miền Nam" giết chết rất nhiều những người dân vô tội mà phần nhiều là bạn
bè và học trò cũ của mình. Ông là một nhân chứng sống của lịch sử đau thương
của dân tộc Việt Nam.
Lời
Dẫn: VTV1 trong chương
trình “Chào Buổi Sáng” ngày 12/1/2013 đã đưa một phóng sự rất nóng lên truyền
hình về chuyện hơn một trăm em học sinh cấp 1-2 của xã vùng cao Háng Đồng
(huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La) đang phải tá túc trong những căn lều tuềnh toàng
dựng tạm bên sườn núi trong giá rét, nhiệt độ thường xuyên dưới 10 độ C, có hôm
ban đêm xuống dưới 4 đô C. Lều tạm nơi các em ở không có cánh cửa, các em phải
trèo lên vách để chui ra chui vào bằng một lỗ hổng gần mái lều. Các em phải nằm
trên các tấm ván trải trên sàn nhà với những tấm chăn mỏng. Ban đêm những hôm
trời mưa, mái lều bị dột nước lênh láng sàn nhà, các em phải đốt lửa lên để
sưởi ấm suốt đêm.
Lời Tác Giả: Tôi vừa nhận được lá thư của kỷ sư Nguyễn Ngọc H., một sinh viên cũ của tôi tại Sài Gòn kể về người bạn gái cùng quê Châu Thành, Tây Ninh đã lấy chồng Đài Loan cách đây 7 năm. Bấy lâu nay, anh ta cứ tưởng cô ấy đã được sống trong hạnh phúc với người chồng Đài. Ai ngờ vừa rồi, khi về thăm quê ghé nhà ba má cô bạn gái, anh ta mới được gia đình cho xem bức thư cô ấy vừa gửi về nói rõ tình trạng khốn khổ của cô đã phải chịu đựng người chồng vũ phu tại Đài Loan hơn 7 năm qua. Sau khi được ba má của cô gái xác nhận đó là sự thật, anh ta vô cùng sửng sốt nên đã kể cho tôi câu chuyện này qua lá thư đó. Tôi xin phép được chép bức thư ra thành văn vần và xin được trân trọng gửi tới quí vị độc giả gần xa để mong được sự sẻ chia của quí vị nhân dịp Tết Quý Tỵ.
Đừng khoe tôi, hỡi người bạn tài hoa,
Những tấm ảnh mang ra từ địa ngục,
Nơi bạn mới về rong chơi hạnh phúc,
Dù bao người vẫn tủi nhục xót xa.
Đừng khoe tôi hình ảnh một quê nhà,
Mà bạn nghĩ đang trên đà “đổi mới”,
Những thành thị xưa hiền như bông bưởi,
Nay bỗng dưng rã rượi nét giang hồ.
Đừng khoe tôi những cảnh tượng xô bồ,
Những trụy lạc giờ vô phương cứu chữa.
Đất nước đã từ lâu không khói lửa,
Sao rạc rài hơn cả thuở chiến chinh.
Đừng khoe tôi những yến tiệc linh đình,
Những phố xá ngập phồn vinh giả tạo,
Nơi thiểu số tung tiền như xác pháo,
Khi dân nghèo không muỗng cháo cầm hơi.
Đừng khoe tôi cảnh tụ họp ăn chơi,
Của những kẻ đã một thời chui nhủi,
Bỏ tất cả, trong đêm dài thui thủi,
Ngược xuôi tìm đường xăm xúi vượt biên.
Đừng khoe tôi những con phố “bưng biền”,
Những quảng cáo, những mặt tiền nham nhở,
Những khách sạn ánh đèn màu rực rỡ,
Trơ trẽn bày, dụ dỗ khách phương xa.
Đừng khoe tôi chốn thờ phượng nguy nga,
Những dinh thự xa hoa nằm choán ngõ,
Những màu sắc lam, vàng, đen, tím, đỏ,
Đang uốn mình theo gió đón hương bay.
Đừng khoe tôi ảnh Hà Nội hôm nay,
Thành phố đã chết từ ngày tháng đó,
Khi bị ép khoác lên màu cờ đỏ,
Khi triệu người phải trốn bỏ vô Nam.
Đừng khoe tôi những cảnh tượng giàu sang,
Đã được bạn tóm càn vô ống kính,
Những hình ảnh mà kẻ thù toan tính,
Muốn tung ra để cố phỉnh gạt người.
o O o
Bạn thân ơi, sao không chụp giùm tôi,
Nỗi thống khổ của triệu người dân Việt,
Nửa thế kỷ trong ngục tù rên xiết,
Oán hờn kia dẫu chết chẳng hề tan
Bỏ tất cả, trong đêm dài thui thủi,
Ngược xuôi tìm đường xăm xúi vượt biên.
Đừng khoe tôi những con phố “bưng biền”,
Những quảng cáo, những mặt tiền nham nhở,
Những khách sạn ánh đèn màu rực rỡ,
Trơ trẽn bày, dụ dỗ khách phương xa.
Đừng khoe tôi chốn thờ phượng nguy nga,
Những dinh thự xa hoa nằm choán ngõ,
Những màu sắc lam, vàng, đen, tím, đỏ,
Đang uốn mình theo gió đón hương bay.
Đừng khoe tôi ảnh Hà Nội hôm nay,
Thành phố đã chết từ ngày tháng đó,
Khi bị ép khoác lên màu cờ đỏ,
Khi triệu người phải trốn bỏ vô Nam.
Đừng khoe tôi những cảnh tượng giàu sang,
Đã được bạn tóm càn vô ống kính,
Những hình ảnh mà kẻ thù toan tính,
Muốn tung ra để cố phỉnh gạt người.
o O o
Bạn thân ơi, sao không chụp giùm tôi,
Nỗi thống khổ của triệu người dân Việt,
Nửa thế kỷ trong ngục tù rên xiết,
Oán hờn kia dẫu chết chẳng hề tan
Chụp giùm tôi đàn thiếu nữ Việt nam,
Thân trần trụi xếp hàng chờ được lựa,
Hay bầy trẻ mặt chưa phai mùi sữa,
Bị bán làm nô lệ ở phương xa.
Chụp giùm tôi đôi mắt mẹ, mắt cha,
Mà suối lệ chỉ còn là máu đỏ,
Khóc con cháu ra đi từ năm đó,
Biển dập vùi, đà tách ngõ u minh.
Chụp giùm tôi số phận những thương binh,
Đã vì nước quên mình trên chiến trận,
Mà giờ đây ôm hận,
Tấm thân tàn lận đận giữa phong ba.
Chụp giùm tôi hình ảnh những cụ già,
Bọn đầu nậu gom ra đường hành khất,
Để đêm đến, nộp hết tiền góp nhặt,
Đổi chén cơm dầm nước mắt nuôi thân.
Chụp giùm tôi xác chết những ngư dân,
Bị Tàu giết bao lần trên biển rộng,
Hay những chiếc quan tài chưa kịp đóng,
Chở cha, anh lao động Mã Lai về.
Chụp giùm tôi thảm cảnh những dân quê,
Chịu đánh đập chán chê dù vô tội,
Hay cảnh những anh hùng không uốn gối
Gánh đọa đày trong ngục tối bao la.
Chụp giùm tôi mốc biên giới Việt Hoa,
Lấn vào đất của ông cha để lại,
Hay lãnh thổ cao nguyên còn hoang dại,
Lũ sài lang hèn nhát lạy dâng Tàu.
Chụp giùm tôi những nghĩa địa buồn đau,
Chúng tàn phá, chẳng còn đâu bia mộ.
Kẻ sống sót đã đành cam chịu khổ,
Người chết sao cũng khốn khó trăm đường.
o O o
Hãy chụp giùm tôi hết những tang thương,
Hình ảnh thật một quê hương bất hạnh,
Nơi mà bạn, xưa đêm trường gió lạnh,
Đã căm hờn quyết mạnh dạn ra khơi.
Chiếc thuyền con, ca nước lã cầm hơi,
Mạng sống nhỏ đem phơi đầu sóng dữ.
Rồi tha phương lữ thứ,
Tháng năm dài, quá khứ cũng dần phai.
Lòng người chóng nguôi ngoai,
Tháng Tư đến, có mấy ai còn nhớ!
Ông còn là một nhà báo tài năng, một người tích cực áp dụng tư tưởng duy lý phương Tây, phê phán một cách hài hước thói hư tật xấu của quan lại phong kiến và thực dân Pháp. Ông cũng là một trong số ít nhà báo tiếp thu nhiều tư tưởng mới, đa văn hóa từ Hồng Kông, Trung Quốc, Nhật Bản, Pháp... Ông còn nổi tiếng vì sự trực ngôn, trước 1945 được mang danh là Ngự sử văn đàn. Ông phê phán chính sách cai trị của người Pháp một cách sát sườn, đối thoại với học giới từ Bắc đến Nam không e dè kiêng nể. Những năm 1956 - 1958 cũng vì cung cách nói thẳng ấy ông đã chịu tai họa và chết trong lặng lẽ vào năm 1959. Xin trân trọng giới thiệu với quý độc giả một bài viết của cụ Phan Khôi, mà trong đó cụ đã ví HỒ CHÍ MINH là một cái bình vôi, đây cũng là một trong những bài viết khiến Hồ Chí Minh và Đảng CSVN tìm mọi cách để thủ tiêu nhà tử tưởng bất phục tùng cộng sản khả kính này của dân tộc.