Friday, December 28, 2012

THƯ NGỎ GỬI ÔNG LÊ NGUYÊN HỒNG, MỘT KẺ CHUYÊN ĐÁNH PHÁ NHỮNG NGƯỜI CHỐNG CỘNG

Nhân vật Lê Nguyên Hồng


Nguyễn Thu Trâm - Gởi ông Lê Nguyên Hồng,

Lần đầu tiên tôi viết thư cho ông Lê Nguyên Hồng, và mong đây là lần đầu cũng như lần cuối tôi viết thư cho ông. Bởi vì giữa tôi và ông chưa từng có một mối liên hệ nào cả. Dù cũng là người Việt Nam và cũng là người Bắc với nhau. Nhưng gia đình tôi ông bà tôi đã phải bỏ đất Bắc để vào Nam từ năm 1954 để lánh nạn cộng sản, nhưng rồi cộng sản nó cũng không chịu buông tha những người di cư chúng tôi, nên năm 1975 chúng lại xua quân vào cưỡng chiếm miền Nam để mang đau thương cho nhân dân cả miền Nam nói chung và cho đồng bào di cư của chúng tôi thêm một lần nữa. Bố tôi là một "ngụy quyền bán nước" nên đã phải chết không lâu sau khi trở về từ trại cải tạo, gia đình tôi bi xua đuổi khỏi Sài gòn, để nhà cửa cho những người Bắc 75 vào ở, chúng tôi phải về nông trường Pham Văn Cội để mà xây dựng vùng kinh tế mới, mà không ít người vì đói khát vì ốm đau mà đã chết một cách oan nghiệt ở vùng kinh tế mới đó. Gia đình tôi không sống nổi ở vùng kinh tế mới hoang vu bởi chưa quen với cảnh chân lấm tay bùn, nên phải quay về thành phố sống kiếp vĩa hè suốt nhiều năm, nên không riêng gì tôi mà nhiều người cùng thế hệ đâu có đặc quyền đặc lợi để học hành cho đến nơi đến chốn cũng là lẽ thường ở Miền Nam sau ngày mất nước.
Tôi còn có thể sống sót đến hôm nay cũng là may mắn lắm rồi, dám mơ chi đến chuyện học hành như các ông ở ngoài thiên đường xã hội chủ nghĩa miền Bắc, cho nên ông mắng tôi là "vô học" cũng có thể là không sai, nhưng ông có biêt vì ai, do đâu mà tôi "vô học" không? Chính vì vậy mà không riêng tôi đâu mà cả gia đình tôi đều chống cộng, và đều dị ứng với những người bắc 75 đã vào nhuộm đỏ Sài gòn. Cũng bởi lý do đó mà lần đầu tiên ông gởi email cho tôi, hẹn tôi ra gặp mặt, tôi đã thẳng thắn chối từ và không có bất cứ sự liên lạc nào với ông kể từ khi tôi đến Thái Lan.

Tôi cũng đã từng đọc một số bài viết của anh đánh phá những người chống cộng sản ở quốc nội như Thầy Giáo Nguyễn Thượng Long, Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ và cả Nguyễn Phương Anh nữa... rồi bên Thái Lan này ông cũng từng đánh phá chị Hồng Phi và nhiều người nữa, trong đó có cả tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ phản bác lại những đánh phá của ông, một phần vì tôi thấy cần tập trung thời gian cho việc chống tập đoàn cộng sản Hà Nội, một phần nữa tôi nghĩ rằng đánh phá chống báng lại nhau chỉ có cộng sản là "ngư ông đắc lợi" mà thôi, nên những bài đánh phá của ông tôi lót xuống đít để ngồi cả. Nhưng ông vẫn không dừng lại mà cứ tiếp tục "ngậm phân phun người" hay "ngậm máu phun người" mãi và lần này ông lại gắp lửa bỏ tay người, khi quy chụp cho tôi là chủ của nick 8406huesaigonhanoi. Vì việc làm này không những là một xúc phạm đến tôi mà còn có thể gây chia rẻ trong nội bộ của Khối 8406 cho nên tôi buộc lòng phải lên tiếng với ông.

Trước đây, tôi tưởng rằng cái dân Yên Bái nhà anh chỉ biết ăn măng với thắng cố và mèn mén thôi, ai dè ông cũng "ăn ốc đoán mò" nữa cơ a? Mấy ngày gần đây tôi cũng từng nhận được thư từ địa chỉ 8406huesaigonhanoi@gmail.com nói về vấn đề thành lập Bạch Đằng Giang cũng như chuyện thâm cung bỉ sử của cựu thuyền nhân trại Sikiw với cả hình ảnh của nhóm đó, mà tôi nghĩ chỉ có người trong cuộc họ mới biết được tỏng tòng tong về Bạch Đằng Giang như thế còn tôi không dính dáng gì về nhóm đó. Vậy mà ông lại ngậm máu để phun vào người tôi, chẳng biết ông có làm bẫn được tôi không, nhưng mồm ông bẫn trước ông Lê Nguyên Hồng ạ.

Tại sao anh bịt miệng cha Lý? Tại sao anh bịt miệng người đấu tranh?

Xin nói với ông, người Bắc 54 chúng tôi được một thời hưởng thụ những nét văn hóa của "Mỹ Ngụy", nên rất bàng quang trước chuyện riêng tư của người khác, bao giờ cũng rất phớt tĩnh Ăng Lê mà không bao giờ chỏ mũi vào chuyện của người khác đâu ông. Những ngày chưa mất nước, ở Sài gòn chúng tôi yên lành và riêng tư lắm, thậm chí chưa bao giờ chúng tôi biết được những người láng giềng của mình tên gì gia đình có bao nhiêu người, họ mưu sinh bằng nghề gì... Nói chung là chúng tôi tôn trọng cái riêng tư của nhau đến mức tuyệt đối... Và chỉ sau khi cộng sản Bắc Việt vào cưỡng chiếm miền Nam, chúng lập nên các tổ dân phố, các hội phụ nữ, các hội thanh niên thiếu niên bắt họp hành để thực hiện chính sách "công an hóa toàn dân" theo mô hình của miền Bắc, để mọi người bắt đầu dòm ngó nhau, ghen ghét nhau và tố giác lẫn nhau nhà nào có nhiều vàng nhiều bạc, cất giấu ở đâu, hay nhà nào có dấu hiệu vượt biên... cho các công an khu vực. Chính vì vậy thấy hành vi đánh phá của ông thì tôi không khỏi liên tưởng được chính sách đấu tố của Hồ Chí Minh và tập đoàn cộng sản Bắc Việt từ những năm đầu của thập niên 50, thế kỷ trước, khiến cho hơn 1 triệu người chúng tôi phải ly biệt họ hàng ở miền Bắc để lánh nạn vào Nam. Và cũng chính sự liên tưởng đó, khiến tôi gần như bị ác mộng liên miên mỗi lần đọc những bài đánh phá của ông với nhiều người.

Thật nực cười khi anh ngậm máu phun vào người tôi trong bài viết của ông rằng tôi là đại úy công an. Một người sinh ra và lớn lên ở thiên đường xã hội chủ nghĩa như ông mà không hiểu rằng Hồ Chí Minh và tập đoàn cộng sản Bắc Việt xem những người công giáo Bắc 54 chúng tôi là những "VIỆT GIAN, THEO MỸ NGỤY ĐỂ CHỐNG LẠI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN" hay sao? Sao ông không biết rằng để tuyển dụng vào ngành công an thì nhất định phải là đoàn viên, và là con cháu 3 đời không có "NỢ MÁU" với cộng sản, chứ chúng tôi cái lý lịch Bắc Kỳ di cư lại ngụy quân, ngụy quyền nữa, học hành đến sói đầu cũng không vào được đại học nên phải bị mắng là "vô học" như chúng tôi thì làm sao mà "đảng" và "bác" cho vào ngành công an được hả ông Hồng?

Ông có biết là ở khu phố tôi phần đa từ công an quận, phường, khu vực cho đến tổ trưởng dân phố cũng đều là Bắc kỳ 75 cả, ngay cả trưởng phó đầu ngành của các cơ quan, trường học, ngân hàng của đều là Bắc Kỳ 75 và phải đỏ từ chân đến đầu mới được. Còn lại dân Bắc kỳ 54 chúng tôi, nếu không vượt biên đi tìm tự do một lần nữa sau ngày mất nước 30 tháng 4 năm 1975, mà ở lại thì dường như phải đi cải tạo, phải đi kinh tế mới để nhường lại nhà cửa cho "con dân của bác đảng" từ miền Bắc vào cả đó ông Hồng à.

Tất nhiên dân miền Nam trước đây cũng có nhiều người bị lừa phỉnh về cái thiên đường XHCN mà cũng có một số bỏ thành vào bưng theo Việt cộng, như Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, nhưng rồi cũng có nhiều người đã nhận ra cái bản chất gian ác của cộng sản và họ đã phản tĩnh, đã quay đầu và họ đã nhìn thấy bờ. Chắc anh từng nghe tên Blogger Tạ Phong Tần chứ ông Hồng? Một gia đình cách mạng đó, một nữ đại úy công an đó, đã phản tĩnh, đã quay lại chống cộng sản vang dội cả thế giới rồi đó ông. Hàng triệu người đang kính ngưỡng "nữ cựu đại úy công an" Tạ Phong Tần đó ông Hồng.

Sở dĩ tôi phải dài dòng là cốt để ông hiểu nét văn hóa tự do, dân chủ của "Mỹ Ngụy" chúng tôi mà chấm dứt cái văn hóa đánh phá, đấu tố theo chính sách công an hóa toàn dân của "đảng" và "bác" đi. Quay đầu là thấy bờ ông Hồng à. Ông vốn sinh ra là đàn ông, hãy sống cho đúng nghĩa của một nam nhi đại trượng phu, để có thể ngẫng cao đầu nhìn trời đất, nhìn thế gian, đừng mang mãi trong người cái tính đố kị, nhỏ nhen, hèn hạ, đừng ghen ăn tức ở với những người tài giỏi hơn mình để đừng bao giờ chống báng, đánh phá những bậc thức giả như Tiến Sỹ Nguyễn Thanh Giang, Cù Huy Hà Vũ, cụ Nguyễn Thiếu Nhẫn, họa sỹ Hồng Phi... và những người khác nữa, bởi việc đó của ông chỉ làm lợi cho cộng sản thôi ông Hồng ạ. Sở dĩ các bậc thức giả đó không phản biện với ông, vì người ta khinh bỉ ông là con người tồi, suốt đời chỉ biết ngậm máu hay ngậm những đồ dơ bẫn để phun vào người khác thôi, chứ họ không phải sợ anh đâu ông Hồng nhé.

Dưới đây, tôi xin trích dẫn một thư ngắn của cô Phạm Tuyết Mai, cũng là một người Bắc Kỳ Công Giáo 54 như tôi, một nữ sinh Trưng Vương, đã đến Thái Lan làm thiện nguyện như một cộng tác viên của BoatPeople SOS, mà người tỵ nạn ở Bangkok này ai cũng biết, cô Tuyết Mai đã biết rất rõ về gia đình tôi, và đã viết thư này an ủi tôi trước sự đánh phá của các ông như sau:

---------- Thư đã chuyển tiếp ----------

Từ: M. Pham <mtpham9@hotmail.com>
Ngày: 12:47 Ngày 15 tháng 11 năm 2012Chủ đề: RE: MẬT VỤ CỘNG SẢN ĐỘI LỐP NGƯỜI TỊ NẠN NHẮM MƯU HẠI NGƯỜI TỊ NẠN TẠI THÁI LAN............
Đến: Nguyễn Thu Trâm <nguyenthutram21@gmail.com>

Hi Thu Trâm, Thỉnh thoảng cô cũng nhận được những email chửi bới chuyện riêng tư do người này người kia chuyển tới, nhưng cô không thích đọc thư loại này, nhất là khi đọc thấy cách viết khiếm nhã là cô delete ngay, không đọc tiếp và cũng không quan tâm đến nữa. 

Cô cũng rất ghét những sự đố kỵ và tị hiềm, chỉ vì không hài lòng mà vu oan cho nhau. Cô không phải là người bạ ai nói gì cũng nghe đâu. Bản tính cô thích công bằng, luôn dùng sự suy xét của mình mà nhận định chứ không a dua chỉ vì cảm tình này nọ đâu.

Cô không biết gì về ông Lũy, nhưng về cháu thì cô đã có dịp gặp má cháu và các cha thầy, đã nói chuyện cô biết gia đình cháu sống rất nhân ái và cũng biết gia đình cháu đang gặp nạn ở Việt Nam vì chính quyền Việt Cộng muốn lùng bắt cháu. Về chuyện đời tư thì cô không ở gần cháu nên không biết rõ, cô không biết người ta nói sao nhưng cô tin cháu cũng là nạn nhân của Cộng Sản Việt Nam. Thỉnh thoảng cô vẫn đọc bài cháu viết và bài nào hay, cô vẫn chuyển cho mọi người. Cứ giữ vững tinh thần ngay thẳng, nếu những lời mạ lị không đúng sự thật thì cháu đừng buồn làm gì , người đọc cũng có sự suy xét riêng của họ chứ.

GOD BLESS! 

Cô Tuyết Mai.

Cuối cùng, một lần nữa xin được khuyên ông hãy dừng lại tất cả mọi sự đánh phá chống báng lẫn nhau trong hàng ngũ những người chống cộng trong cũng như ngoài nước, vì việc đó sẽ giúp cho cộng sản bất chiến tự nhiên thành, và tôi cũng mong ông vì quyền lợi của dân tộc mà hãy từ bỏ hết cái văn hóa đấu tố mà chế độ cộng sản Bắc Việt đã đào luyện cho ông và cho toàn thể nhân dân miền Bắc trong chính sách công an hóa toàn dân của chúng vã hãy hành động như những người có lương tri như TS Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Hồng Hà, Nguyễn Thượng Long... và mới đây nhất là anh Nguyễn Chí Đức đã từ bỏ mọi đặc quyền đặc lợi của một đảng viên, đã mạnh dạn bước ra khỏi đảng, đã biến thẻ đảng của Hồ Chí Minh, của tập đoàn cộng sản Hà Nội, Chí Đức đã biến tấm thẻ đảng thành một mãnh giấy vệ sinh, để lau chùi sau khi đi toilet, và anh Nguyễn Chí Đức đã thực sự trở về với chính nghĩa của dân tộc... Hãy dừng mọi suy nghĩ và hành động xấu xa đi ông Hồng, hãy chấm dứt mọi hành động ngậm máu phun người của ông thì ông sẽ trở nên có ích cho xã hội, ông sẽ không còn sống chật đất, đứng chật trời như hiện nay nữa đâu.

cuối cùng tôi xin cảm ơn ông vì qua bài đánh phá đó của ông đã xác nhận cho tôi biết cái trang blog chuyên ngậm máu phun người đó là chính của ông, của chú Phong và ông cũng đã nêu trong đó là chính chú Nguyễn Phùng Phong đã đứng đầu đơn vu cáo chúng tôi vào Cao Ủy để ngăn chặn hồ sơ tỵ nạn của chúng tôi, nhờ đó mà bàng quang sẽ hiểu được ai là những kẻ đang tâm hãm hại những người tỵ nạn.

Chào ông và chúc ông cùng những kẻ trót lầm đường theo cộng sản sớm quay đầu về với chính nghĩa quốc gia.

Ngày 18 tháng 11 năm 2012

Nguyễn Thu Trâm

No comments:

Post a Comment